Em hãy tả cảnh nhà ga hoặc bến xe bến tàu mà em biết

Chủ nhật , 16/07/2017, 13:43 GMT+7
Chủ nhật tuần trước, em được theo mẹ ra ga Hòa Hưng ở thành phố Hổ Chí Minh để đón ông ngoại từ Hà Nội vào chơi. Đây là dịp em được chứng kiến quang cảnh tấp nập, ồn ào, khẩn trương của một sân ga ở thành phố.
Mới năm giờ sáng, thành phố như đang chìm ẩn trong một lớp sương mù dày đặc do cơn mưa lớn chiều qua gây nên, thế mà ga Hòa Hưng đã ồn ào, náo nhiệt, dường như nơi đây không trải qua cảnh ban đêm bao giờ.
 
Nhìn từ xa, nhà ga chỉ to bằng ngôi trường em, nhưng lại gần em nhận ra nó lớn hơn nhiều, có thể sánh với một phi trường. Bước vào nhà ga, khung cảnh thật tấp nập, những nhóm người ngồi tụ tập, nói chuyện huyên thuyên. Tiếng gọi nhau í ới cộng với những tiếng rao hàng, tiếng mời chào khách mua hàng của mấy người bán hàng rong tạo nên một mớ âm thanh hỗn độn.
 
Trên các ghế chờ, có rất nhiều người ngồi chen chúc, có lẽ họ cũng là những người đón thân nhân như em với mẹ chăng? Tiếng một cô gái trong loa phóng thanh vang lên làm mọi người chú ý:
 
- Chuyến tàu từ Hà Nội vào thành phố Hồ Chí Minh sẽ đến ga trong năm phút nữa, xin quý khách chú ý...!
 
Bây giờ tâm trạng lo lắng của mọi người đã nhẹ nhàng hơn, một số chạy ra gần đường ray ngóng về hướng đường tàu. Năm phút sau, từ đằng xa, xuất hiện một chiếc đầu tàu rồi cả đoàn tàu hăm hở lao tới...
 
Tiếng còi tàu tu tu, tiếng bánh xe nghiến trên đường ray rầm rập, ken két. Mọi người vui mừng đứng bật dậy. Xe lửa tiến vào cổng chạy chầm chậm rồi dừng lại. vẫn là tiếng cô gái từ loa phóng thanh:
 
- Tàu đã đến ga Hòa Hưng, xin quý khách thu dọn hành lí để xuống tàu...
 
Các toa xe từ từ mở cửa, khách hàng ở các toa đổ xuống, nét mặt ai cũng mệt mỏi bơ phờ sau một chuyến đi dài, nhưng ánh mắt họ lại ngời lên một niềm vui vì được trở về gia đình. Cảnh xum họp diễn ra thật cảm động, mọi người ôm chầm lấy nhau tay bắt mặt mừng, nói chuyên hỏi nhau tíu tít. Lúc này không khí ở nhà ga thật hỗn độn với đủ thu âm thanh: tiếng quát tháo của mấy anh bốc vác đang chuyển hành lí cho khách, tiếng cãi nhau của mấy chú xích lô, tiếng rao của mấy người bán hàng rong...
Khách đã xuống hết mà em vẫn chưa thấy ông ngoại đâu. Chợt mẹ gọi em:
 
- Vân Anh ơi, ngoại đây mà!
 
Em quay lại, đúng là ngoại đây rồi. Em chạy tới ôm chầm lấy ngoại, miệng chào hỏi rối rít. Mẹ thuê xe chở mọi người về nhà.
 
Bây giờ nhà ga đã yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng bước chân của mấy anh bảo vệ, tiếng bàn tán lao xao của những người không đón được người thân của chuyến tàu này đang chờ chuyến sau. Nhà ga như tạm lắng vào sự yên tĩnh để chuẩn bị cho một hoạt động mới.
Nguồn: