Bài văn kể câu chuyện về tấm lòng nhân hậu trong cuộc sống - lớp 4

Thứ tư , 12/07/2017, 11:36 GMT+7
Ngày xửa ngày xưa, ở một làng kia có hai em bé, một trai một gái. Trai là anh, gái là em. Bố mẹ mất sớm, hai anh em về sống với bà ngoại. Bà già lắm và cũng nghèo lắm.
Ba bà cháu rau cháo nuôi nhau, đời sông rất đỗi chật vật nhưng được cái lúc nào cũng hoà thuận vui vẻ, các cháu ríu rít quấn quýt quanh bà. Bà móm mém cười hiền từ nhìn các cháu quên đi những nỗi vất vả, cay đắng.
 
Một hôm, có bà tiên đi ngang qua. Thấy tình cảnh ba bà cháu, bèn mủi lòng liền đưa ra một trái đào và nói: "Khi nào bà mất đi, hai cháu mang hạt đào này gieo lên mộ thì lập tức sẽ được giàu có sung sướng."
 
Đời sống của ba bà cháu cực nhọc quá, không đủ ăn, bà ngoại thương cháu liền nhịn mấy ngày liền để cái chết mau đến, hi vọng lời bà tiên sẽ thành sự thật, cháu mình sớm được hạnh phúc.
 
Quả nhiên, mộ bà vừa đắp xong, hạt đào vừa gieo xuống, phút chốc đã hiển hiện điều lạ lùng. Hạt đào nảy mầm, cây lớn nhanh vùn vụt, nảy lá, đơm hoa, kết trái. Trùm lên mộ bà là cây đào trĩu trịt trái vàng, trái bạc. Hai anh em vui sướng chạy quanh gỗc đào, hái mỏi tay mà cũng không hết của cải quý giá. Từ đó hai anh em trở nên giàu có.
 
Nhưng rồi nỗi sung sướng bồng bột cũng tan dần. Vàng bạc, châu báu lạnh lẽo không bù được tình thương đầm ấm của bà. Sông trong sự sung sướng như vậy nhưng hai anh em vẫn cảm thấy trống trải. Nỗi thương nhớ bà cồn cào gan ruột làm hai anh em mỗi ngày một héo hắt đi.
 
Một hôm, bà tiên lại đi ngang qua, thấy hai anh em đã trở nên giàu có nhưng sao họ lại héo hon, ủ rũ như vậy, bà dừng lại hỏi. Hai anh em oà khóc, cầu mong bà tiên làm cho bà ngoại sông lại. Bà tiên nói: "Nếu bà ngoại sống lại thì ba bà cháu lại cực khổ như xưa, liệu có chịu được không?" Cả hai anh em cùng nói như reo lên: "Chúng cháu chịu được."
 
Bà tiên phất chiếc quạt lông mầu nhiệm. Phút chôc tất cả lâu đài, cây đào và trái vàng, trái bạc biến mất. Bà ngoại lại hiện ra. Hai đứa bé sà vào lòng bà ngoại khóc thổn thức. Ba bà cháu lại tần tảo rau cháo nuôi nhau nhưng lúc nào cũng tràn đầy tình thương mến.
Nguồn: